Chưa phân loại Tin Y Tế

Mẹ trẻ hối hận vì không tiêm vacxin cho con

Đó là vào năm 2010 khi mình trở thành một người mẹ trẻ lần đầu có con ở tuổi 26. Hồi đó, vợ chồng mình nghèo lắm, mình nghỉ việc sau khi sinh con, không có bảo hiểm, không có lương…

Một mình chồng mình đi làm, anh làm bác sĩ tại một bệnh viện nhà nước, mới ra trường lại được cho đi học nên lương rất thấp, mình nhớ chỉ khoảng 2,8 triệu. Lúc đó, áp lực về kinh tế rất lớn, anh đi làm thêm thứ bảy, chủ nhật và các chiều tối sau giờ làm việc nhưng cũng không đủ chi tiêu khi có một em bé ra đời!

Mình đã rất cố gắng để có thể chia ra các khoản chi tiêu bao gồm tiền thức ăn, tiền nhà, tiền điện nước, xăng xe, tiền học của hai vợ chồng, tiền sữa bỉm cho con… Ngoài hai vợ chồng có thêm bà ra trông cháu, bọn mình còn phải lo mỗi tháng cho đứa em đang học đại học 2 triệu đồng nữa.

Tuy nhiên, vốn là người độc lập từ bé, cộng tuổi trẻ đầy nhiệt huyết với cuộc sống và tình yêu gia đình nhỏ của mình, mình chỉ cho rằng đó là chút khó khăn cần vượt qua, mà vẫn cảm thấy rất hạnh phúc và vui vẻ vì mình được ở bên cạnh người mình yêu và có thiên thần nhỏ ra đời khỏe mạnh.

Hôm đó là một buổi chiều mùa đông tháng 11-2010, mình nhớ như in, dù bây giờ đã gần 13 năm trôi qua.

Con có lịch đi tiêm phòng vắc xin 5 trong 1 (miễn phí) tại trạm y tế ở Đông Ngạc – Từ Liêm. Khi tiêm xong cho con, mình được chị nhân viên y tế tư vấn nên cho con nhỏ thêm vắc xin Rotavirus. Là một người mẹ trẻ, khi được bác sĩ tư vấn mình đã nghĩ điều đó là cần thiết.

Tuy nhiên, đó là mũi tiêm dịch vụ nên mình cần phải trả 400.000 đồng cho lần 1 và lần 2 là 400.000 đồng chỉ trong vòng 1 tuần cho 2 mũi tiêm. Mình đắn đo, bế tắc bởi lúc đó mình chỉ có một khoản dành cho tiền ăn uống cho cả gia đình và không có khoản dư hay dự phòng nào cả.

Mình đã tính toán, nếu là 2 mũi cách nhau 1 tháng thì mình còn lo được, còn 1 tuần thì cả gia đình sẽ chi tiêu bằng gì đây? Mình không muốn gây áp lực cho chồng nên tất cả các khoản chi mình đều một mình tính toán lo liệu để vừa với số tiền anh kiếm được.

Mình lí nhí hỏi: “Nếu hôm nay em chưa nhỏ thì hôm nào em cho cháu qua dùng vắc xin này được ạ?”. Chị nhân viên y tế trả lời: “Mai cũng được em nhé!”.

Mình ôm con về mà trong lòng nặng trĩu, nước mắt lưng tròng. Đây là lần đầu tiên mình cảm thấy thực sự túng quẫn.

Sáng hôm sau, suy nghĩ mông lung, mình lại bế con ra trạm một lần nữa, bước vào đến cổng rồi nhưng mình vẫn không có giải pháp nào cả, nếu mình tùy tiện lấy khoản tiền còn lại duy nhất thì cả nhà sẽ ăn uống bằng gì đây!

Lúc đó, mình còn trẻ và lòng tự trọng rất cao, mình đã nghĩ vay đứa em gái ruột nhưng lại gạt đi vì không muốn em phải lo cho mình.

Mình quyết định bế con về, tự lấp liếm bấu víu vào cái lý do: Đây là mũi tiêm dịch vụ nên không cần thiết cũng được, để thấy lòng mình nhẹ nhàng hơn.

2 tuần sau, con bỏ bú, nôn nhiều và tiêu chảy. Vợ chồng mình đưa con vào viện, bác sĩ kết luận con bị Rotavirus. Điều đó làm mình ân hận vô cùng, mình cho rằng mình đã không quyết đoán, đã để “cái khó bó cái khôn”…

Và cuối cùng mình cũng vẫn phải vay 2,3 triệu đồng để thanh toán viện phí nằm viện cho con.

Câu chuyện đã xảy ra rất lâu rồi, em bé của mình năm nay cũng đã là một cậu bé khôi ngô tuấn tú 13 tuổi. Cuộc sống vợ chồng ở hiện tại không còn phải lo nhiều về kinh tế nữa nhưng mình vẫn nhớ và nhắc nhở bản thân về những quyết định trong cuộc sống, đừng để những khó khăn trước mắt làm mờ đi sự sáng suốt.

Mình nghĩ chắc cũng không có nhiều bạn trẻ “hoàn cảnh” như mình ngày ấy vì bây giờ các bạn có nhiều thông tin hơn, sáng suốt hơn.

Theo: tuoitre.vn

/* ]]> */